spacestr

🔔 This profile hasn't been claimed yet. If this is your Nostr profile, you can claim it.

Edit
damussatoshi
Member since: 2023-03-18
damussatoshi
damussatoshi 6d

DÙ ĐAU NHƯNG VẪN PHẢI MỔ XẺ CẤP BÁCH KẺO QUÁ MUỘN - ĐÀO TẠO BS NGÀY NAY CẦN SỐ LƯỢNG HAY CHẤT LƯỢNG? 💥Đào tạo đại học cần số lượng hay chất lượng? Đại học nói chung cần cả số lượng và chất lượng, nhưng thứ tự ưu tiên khác nhau theo từng ngành. Với các ngành kinh tế, công nghệ, xã hội, việc mở rộng quy mô có thể chấp nhận được vì thị trường lao động sẽ tự sàng lọc, sinh viên có thể tự học bù đắp. Với y khoa thì không. Y khoa là ngành duy nhất mà sản phẩm lỗi của đào tạo có thể trực tiếp gây chết người. Vì vậy câu hỏi không phải là chọn số lượng hay chất lượng, mà là lấy chất lượng làm điều kiện tiên quyết để quyết định số lượng. 💥Vì sao đào tạo đại học y khoa không nên chạy theo số lượng mà cần chất lượng? 1. Y khoa là nghề học trên người bệnh, không phải chỉ trên giáo trình. Kiến thức y khoa có hai phần: kiến thức sách vở và tri thức lâm sàng ngầm. Phần thứ hai chỉ có được khi sinh viên đi buồng bệnh, khám bệnh, phụ mổ, trực đêm cùng thầy. Một bác sĩ giảng viên lâm sàng giỏi không chỉ dạy lý thuyết và chẩn đoán mà còn dạy cách ra quyết định trong tình huống không chắc chắn, cách giao tiếp với bệnh nhân, cách chịu trách nhiệm đạo đức. Những thứ này không thể học qua video hay mô hình. Nếu tỉ lệ sinh viên / giường bệnh quá cao, sinh viên chỉ đứng ngoài hành lang xem, không được chạm vào bệnh nhân. Ra trường có thể vẫn thuộc lòng triệu chứng, nói như... sách nhưng không dám đặt ống, không dám xử trí sốc... 2. Chi phí của sai lầm là không thể sửa chữa. Một kỹ sư cầu đường làm sai có thể sửa bản vẽ. Một bác sĩ chẩn đoán sai, mổ sai, dùng thuốc sai thì hậu quả là di chứng, tử vong và mất niềm tin của cả hệ thống. Xã hội phải trả giá bằng chi phí điều trị lại, kiện tụng, và gánh nặng bệnh tật. Đào tạo ồ ạt tạo ra một thế hệ bác sĩ "trung bình - yếu" sẽ làm giảm chất lượng toàn bộ hệ thống y tế trong 30 năm hành nghề của họ. 3. Đào tạo y khoa cực kỳ tốn kém và có "độ trễ" dài. Để đào tạo một giảng viên lâm sàng giỏi cần 15-20 năm: 6 năm bác sĩ, 2-3 năm sau đại học, 5-10 năm hành nghề chuyên sâu và nghiên cứu. Không thể tuyển gấp như ngành khác. Một trường kinh tế thiếu giảng viên có thể mời thỉnh giảng qua Zoom, một trường y không thể chỉ mời bác sĩ ngoại khoa giỏi mổ qua Zoom được. Trong khi đó, để đào tạo một sinh viên y tốn gấp 4-5 lần sinh viên ngành khác vì cần bệnh viện, phòng thí nghiệm, xác, thiết bị mô phỏng. 💥Có ý kiến cho rằng: "nếu không đủ bác sĩ giảng viên lâm sàng giỏi thì không nên mở thêm trường y", có đúng không? Ý kiến "Không đủ bác sĩ giảng viên lâm sàng giỏi thì không nên mở thêm trường y" là hoàn toàn đúng, và đó là chuẩn mực quốc tế ! Giảng viên lâm sàng là nút thắt cổ chai, là điều kiện cần và đủ. Bệnh viện có thể xây trong 3 năm, máy móc có thể mua trong 6 tháng, nhưng một bộ môn Nội, Ngoại, Sản, Nhi có đủ giáo sư, phó giáo sư đầu ngành làm nòng cốt thì không thể nhanh như thế, không thể... đi mượn. Mở trường y khi chưa có đội ngũ này là "vô trách nhiệm về mặt học thuật và đạo đức". Nó tạo ra ba hệ lụy: +Thứ nhất là hạ chuẩn đầu vào và đầu ra để lấp đầy chỉ tiêu. +Thứ hai là đi "thuê" bệnh viện thực hành tràn lan, sinh viên từ trường tư phải chen chúc ở bệnh viện công vốn đã quá tải, không có thầy của trường mình theo sát. +Thứ ba là tạo ra sự bất bình đẳng ngầm: sinh viên trường có bệnh viện thực hành riêng được cầm dao, được cầm tay chỉ việc, sinh viên trường đi thuê chỉ được đứng nhìn. Tất nhiên, không có nghĩa là sẽ đóng băng mãi mãi. Giải pháp đúng là đi theo lộ trình: đầu tư 10 năm để xây dựng bệnh viện đại học và đội ngũ nòng cốt, sau đó mới tuyển sinh với quy mô nhỏ, tăng dần khi đủ chuẩn. Có thể liên kết, mời thỉnh giảng, nhưng giảng viên cơ hữu đầu ngành của các bộ môn lâm sàng chủ chốt phải là của trường. Ví dụ cụ thể: Ở Việt Nam: Trước năm 2010 cả nước chỉ có khoảng 8-10 trường đào tạo bác sĩ y khoa truyền thống như Y Hà Nội, Y Dược TP.HCM, Y Dược Huế, Thái Bình, Hải Phòng. Đến nay con số đã vượt 30 cơ sở, nhiều trường vốn là khối kinh tế, công nghệ như Kinh Doanh và Công nghệ Hà Nội, Nguyễn Tất Thành, Võ Trường Toản, Tân Tạo cũng mở ngành Y đa khoa. Hệ quả đã thấy: Bộ Y tế nhiều lần cảnh báo tình trạng 50-70 sinh viên theo một thầy đi buồng, không đủ giường bệnh. Sinh viên nhiều trường tư phải tự liên hệ bệnh viện, mỗi khoa đi 1-2 tuần cho có. Trong khi chuẩn của Liên đoàn Giáo dục Y khoa Thế giới WFME yêu cầu 1 sinh viên phải có ít nhất 1 giường bệnh và tỉ lệ giảng viên lâm sàng / sinh viên không quá 1/8. Ở các nước phát triển, họ đã phải trả giá và đã sửa sai bằng chất lượng: Mỹ với Flexner Report 1910: Đầu thế kỷ 20, Mỹ có 155 trường y thương mại, chất lượng rất thấp. Abraham Flexner được mời khảo sát và báo cáo đã đóng cửa 80 trường không đạt chuẩn vì thiếu giảng viên, thiếu bệnh viện. Từ đó Mỹ chỉ giữ lại các trường gắn chặt với đại học nghiên cứu và bệnh viện đại học. Muốn mở trường mới phải được LCME kiểm định cực kỳ gắt: phải có đủ giảng viên cơ hữu, có bệnh viện riêng, có ngân sách nghiên cứu. Anh, Đức, Nhật: Anh chỉ có 33 trường y cho 67 triệu dân, do Hội đồng Y khoa GMC quản lý chặt số lượng sinh viên dựa trên năng lực của các NHS Trust. Đức áp dụng numerus clausus, điểm đầu vào y khoa cao nhất nước và thi quốc gia. Nhật có 82 trường nhưng Bộ MEXT khống chế chỉ tiêu hàng năm. Bài học gần nhất là Hàn Quốc 2024-2025: Chính phủ muốn tăng 2.000 chỉ tiêu y khoa để giải quyết thiếu bác sĩ vùng sâu, nhưng giới y khoa đình công trên toàn quốc vì cho rằng các trường hiện tại đã thiếu giảng viên trầm trọng, tăng chỉ tiêu đột ngột sẽ giết chết chất lượng. Cuối cùng chính phủ phải nhượng bộ, tăng lộ trình. 💥Tất cả các ví dụ trên cho thấy một quy luật: khi thiếu bác sĩ, cách giải quyết bền vững không phải là mở thêm nhiều trường y mới chất lượng thấp, mà là đầu tư chiều sâu cho các trường hiện có, tăng lương và điều kiện làm việc để giữ chân giảng viên giỏi, và cử bác sĩ về vùng khó khăn bằng chính sách đãi ngộ, không phải bằng cách hạ chuẩn đào tạo. Mở một trường y mới rất dễ, cắt băng khánh thành chỉ mất một ngày. Nhưng để xây được một khoa Nội giỏi, một khoa Ngoại giỏi cần một thế hệ. Nếu không đủ thầy giỏi, tốt nhất là chưa nên mở trường. Photo: Ảnh có ý nghĩa minh họa, quá tải sinh viên trong bệnh viện.

damussatoshi
damussatoshi 11d

Đường hiện nay đang bị lạm dụng quá liều. Đường được ứng dụng trong tìm kiếm tế bào ung thư hiện nay?

damussatoshi
damussatoshi 11d

Hãy làm điều tra về việc sử dụng đường trong dinh dưỡng hàng ngày tại việt nam hiện nay.

damussatoshi
damussatoshi 14d

Một cô 56 tuổi nhắn cho Bs Chúc: "Cô bị tiểu đường 10 mấy năm rồi, nay ốm đi rất nhiều, mất cơ cũng nhiều. Giờ làm sao lấy lại cơ hả con?" Câu hỏi này Bs Chúc nghe rất nhiều. Và hầu hết mọi người đều hiểu sai một chuyện. Họ nghĩ sụt cân là do ăn kiêng quá kỹ. Thật ra không phải. Khi đường huyết kiểm soát chưa tốt, insulin không đưa được đường vào tế bào. Cơ thể đói năng lượng dù máu đầy đường. Và nó bắt đầu làm một việc rất tàn nhẫn: phá cơ bắp của chính mình để lấy nguyên liệu. Y học gọi đây là sarcopenia do đái tháo đường. Nghiên cứu cho thấy người tiểu đường type 2 mất cơ nhanh gấp khoảng 2 lần người cùng tuổi không bệnh. Đây mới là phần đáng sợ. Cơ bắp chính là nơi tiêu thụ khoảng 80% lượng đường sau bữa ăn. Mất cơ thì đường huyết càng khó kiểm soát. Đường huyết khó kiểm soát thì lại càng mất cơ. Một vòng xoáy đi xuống. Và cơ chân yếu đi cũng đồng nghĩa với nguy cơ té ngã, gãy xương, nằm một chỗ. Ở tuổi 60 trở đi, một cú té ngã có thể thay đổi cả phần đời còn lại. Vậy phải làm gì? Việc đầu tiên không phải là tập. Mà là đi khám để biết mình đang ở đâu. Cần kiểm tra HbA1c, chức năng thận, tuyến giáp, vitamin D và vitamin B12. Riêng B12 rất quan trọng vì dùng metformin nhiều năm hay bị thiếu, mà thiếu B12 cũng gây yếu cơ, tê bì. Sau khi rõ nguyên nhân, mới bắt đầu ba việc song song. Một, ăn đủ đạm và chia đều ba bữa. Người sau 50 tuổi cần khoảng 1,2 đến 1,5g đạm cho mỗi kg cân nặng mỗi ngày. Nặng 50kg thì cần khoảng 60 đến 75g đạm. Quan trọng là mỗi bữa 20 đến 25g, tương đương 100g thịt cá, hoặc 3 quả trứng, hoặc một bìa đậu phụ kèm ly sữa. Ăn dồn vào bữa tối thì cơ thể không dùng hết được. Nếu chức năng thận đã suy giảm, lượng đạm phải theo chỉ định bác sĩ, không tự tăng. Hai, tập kháng lực. Bắt buộc. Đi bộ tốt cho tim mạch nhưng không xây lại được cơ. Cơ chỉ mọc lại khi được đặt dưới sức nặng. Bắt đầu 2 đến 3 buổi mỗi tuần, mỗi buổi 20 phút, ngay tại nhà. Đứng lên ngồi xuống ghế, 8 đến 12 lần, 3 hiệp. Chống đẩy vào tường, 8 đến 12 lần, 3 hiệp. Nâng chai nước 1 lít lên vai, 10 lần, 3 hiệp. Kiễng gót chân có vịn bàn, 15 lần, 3 hiệp. Tuần sau làm nhiều hơn tuần trước một chút. Nguyên tắc chỉ có vậy. Ba, ngủ đủ và đi bộ nhẹ sau ăn. Hormone tăng trưởng tiết ra mạnh nhất lúc ngủ sâu. Thiếu ngủ thì tập bao nhiêu cũng khó lên cơ. Và chỉ cần đi bộ 10 đến 15 phút sau bữa ăn, đường huyết sau ăn đã giảm rõ rệt. Cơ bắp ở tuổi này hồi phục chậm. Thường 3 tháng mới thấy khác, 6 tháng mới rõ. Nhưng chúng tôi đã gặp những cô chú ngoài 60 tuổi bắt đầu lại từ bài đứng lên ngồi xuống ghế, và sau một năm leo cầu thang không cần vịn nữa. Chưa bao giờ là quá muộn để xây lại cơ bắp. Chỉ có quá muộn khi mình quyết định không bắt đầu.

damussatoshi
damussatoshi 24d

Bệnh nhân ung thư chết vì hoá, xạ trị thì không bị lên án và không ai nhắc đến. Nhưng những bệnh nhân đã chữa trị bằng hoá, xạ trị đến giai đoạn cuối, bị bệnh viện trả về, chuyển qua điều trị bằng dược thảo, các phương pháp tự nhiên của dân gian lỡ may không qua khỏi sẽ bị lên án gắt gao. PHƯƠNG PHÁP “CẮT, ĐẦU ĐỘC, ĐỐT” TRONG ĐIỀU TRỊ UNG THƯ ĐÃ THẤT BẠI TRONG NHIỀU THẬP KỶ Bác sĩ Azra Raza, MD: “Phương pháp điều trị ung thư tiêu chuẩn là cắt, đầu độc, đốt — phẫu thuật, hóa trị và xạ trị. Phương pháp này hầu như không thay đổi trong nhiều thập kỷ mặc dù đã tiêu tốn hàng tỷ đô la.” Trong hơn 60 năm, bộ ba độc hại này đã là phương pháp mặc định — nhưng kết quả đối với hầu hết các khối u rắn vẫn rất thảm khốc. Những số liệu thống kê mà họ không muốn bạn thấy: • Nghiên cứu mang tính bước ngoặt năm 2004 của Morgan và cộng sự (Clinical Oncology): Hóa trị gây độc tế bào CHỈ đóng góp vào 2,3% tỷ lệ sống sót 5 năm ở bệnh nhân ung thư ác tính ở người lớn (Úc) và 2,1% ở Mỹ. • Các phân tích cho thấy tỷ lệ thất bại khoảng 90% đối với các liệu pháp điều trị khối u rắn trong hơn sáu thập kỷ. • Hóa trị giai đoạn cuối đời đối với các khối u rắn giai đoạn cuối thường không mang lại lợi ích sống sót đáng kể nào trong khi lại phá hủy chất lượng cuộc sống. ( Nguồn đính kèm) Bệnh nhân phải chịu đựng những tác dụng phụ khủng khiếp — rụng tóc, tổn thương nội tạng, suy giảm miễn dịch, ung thư thứ phát — trong khi hệ thống lại thu lợi nhuận. Ngành công nghiệp ung thư không muốn bạn được chữa khỏi — mà muốn bạn tiếp tục vòng luẩn quẩn tốn kém và độc hại này. Nhưng hy vọng đang xuất hiện bên ngoài hệ thống. Nhiều người hiện đang tìm hiểu và báo cáo thành công với các phác đồ này, giúp đưa bệnh ung thư vào trạng thái thuyên giảm hoặc đạt được sự thuyên giảm ổn định lâu dài: ✅ Ive Thuốc dùng cho 🐎 — được sử dụng lại với dữ liệu và nghiên cứu thực tế ngày càng tăng cho thấy tác dụng chống khối u ✅ Vitamin C liều cao tiêm tĩnh mạch — hỗ trợ trong các liệu pháp tích hợp; Các thử nghiệm gần đây cho thấy tỷ lệ sống sót tăng gấp đôi ở một số loại ung thư giai đoạn cuối ✅ Vitamin B17 / Laetrile (Amygdalin từ hạt mơ) — phác đồ truyền thống được sử dụng trong nhiều thập kỷ ✅ Chế độ ăn ketogenic + nhịn ăn kéo dài — làm cho tế bào ung thư thiếu glucose ✅ Artemisinin / Artesunate — cho thấy nhiều hứa hẹn trong nghiên cứu ✅ Phác đồ clo dioxide — được sử dụng trong các cộng đồng y học thay thế ✅ DMSO — chất mang và tác nhân điều trị trong các phác đồ tích hợp Cơ thể có khả năng tự chữa lành đáng kinh ngạc khi được cung cấp đúng công cụ. Cơ thể bạn không cần bị cắt xén, đầu độc, đốt cháy. Nó cần sự thật và sự chữa lành thực sự. Hãy tự mình nghiên cứu. Hãy đặt câu hỏi về mọi thứ. ————- Nguồn : tài liệu được công bố The first claim is directly from a real, published 2004 paper. pubmed.ncbi.nlm.nih.gov sciencedirect.com • Morgan G, Ward R, Barton M. “The contribution of cytotoxic chemotherapy to 5-year survival in adult malignancies.” Clinical Oncology (R Coll Radiol). 2004 Dec;16(8):549-60. PMID: 15630849. pubmed.ncbi.nlm.nih.gov This study estimated the overall contribution of curative and adjuvant cytotoxic chemotherapy to 5-year survival in adults as 2.3% in Australia and 2.1% in the USA, based on cancer registry data and literature review of efficacy for 22 major adult malignancies. It focused on the incremental benefit attributable specifically to chemotherapy (not overall survival, which was much higher at ~60%+ from all treatments combined). The paper has been cited hundreds of times and sparked debate; critics noted limitations like its reliance on certain assumptions about adjuvant benefits and that it predates many modern targeted therapies/immunotherapies. australianprescriber.tg.org.au The second claim (~90% failure rates for solid tumor therapies over six decades) primarily references this review: • Maeda H, Khatami M. “Analyses of repeated failures in cancer therapy for solid tumors: poor tumor-selective drug delivery, low therapeutic efficacy and unsustainable costs.” Clin Transl Med. 2018 Mar 1;7(1):11. (and related works). pmc.ncbi.nlm.nih.gov It states that reductionist approaches (including chemotherapy and recent immunotherapy) for solid tumors produced outcome failure rates of ~90% (±5) according to governmental agencies and industry data over six decades. This aligns with broader oncology statistics on high Phase III trial failure rates and limited survival gains for many metastatic solid tumors. Similar figures (e.g., ~95% attrition in drug development) appear in other analyses of oncology pipelines. pubs.acs.org The third claim (end-of-life chemo in advanced solid tumors) is supported by multiple studies, including: • Prigerson HG, et al. “Chemotherapy Use, Performance Status, and Quality of Life at the End of Life.” JAMA Oncology. 2015. (multi-institutional longitudinal cohort study). It found that palliative chemotherapy did not improve quality of life near death (and was associated with worse quality of life in patients with good performance status) with no survival benefit in that setting. jamanetwork.com pubmed.ncbi.nlm.nih.gov Other supporting literature includes studies showing limited or no meaningful OS benefit from late-line chemo in many advanced solid tumors, alongside toxicity that harms quality of life. cancernetwork.com Important Context These sources highlight real challenges in oncology—especially for many advanced solid tumors—but should be interpreted carefully: • The Morgan paper addresses contribution to 5-year survival across all adult cancers (many of which are cured by surgery/radiation alone) and is from 2004. • Overall cancer survival has improved since then due to better screening, surgery, radiation, targeted therapies, and immunotherapy (not just traditional cytotoxics). • Chemotherapy remains highly effective/curative for certain cancers (e.g., testicular, lymphomas, some leukemias, adjuvant settings in breast/colorectal). • Failure rates and end-of-life data underscore the need for better patient selection, earlier palliative care integration, and continued innovation. These are the primary research origins for the stats as presented. For full details, check the PubMed abstracts/full texts where available.

Welcome to damussatoshi spacestr profile!

About Me

Interests

  • No interests listed.

Videos

Music

My store is coming soon!

Friends